Home > Realife, Sadness > Tôi đi mua USD ở ngân hàng

Tôi đi mua USD ở ngân hàng

June 26, 2008

Với tình hình lạm phát, nền kinh tế chao đảo ở Việt Nam hiện nay. Việc VND mất giá và sự khan hiếm USD hầu như ai cũng biết. Trong công ty có người còn khuyên tôi là có visa, vé máy bay rồi vô ngân hàng mua được 7000 USD đó, mua đi ra ngoài bán kiếm lời! Nghe thì hấp dẫn, nhưng tôi nghĩ ở thời điểm nhạy cảm này thì không dễ dàng gì mà làm được chuyện đó.

Đó là suy nghĩ thôi, còn cái thực tế nó nghiệt ngã hơn nhiều.

Cô bạn trong công ty chạy xuống Vietcombank hỏi thử, chỉ được bán cho ..200USD, sau khi trình visa, vé máy bay và điền 1 cái form và chờ nửa tiếng! Mình nghĩ kệ nó 200 thì đỡ 200 dằn túi. Nhưng để hỏi thử Sacombank với Agribank thử coi, gần mà!

Thế là mang visa + vé chạy xuống Sacombank hỏi thử. Lúc trưa nên cũng vắng khách, cô nhân viên ngân hàng dễ thương tiếp tôi.

– Anh có visa, vé máy bay muốn mua đô được hông em?

– Anh mua bao nhiêu?

– Uhm … Khoảng 1000

– Có … visa … vé máy bay hả. Anh đi du lịch…? – cô nhân viên ngập ngừng hỏi, chắc là chưa có kinh nghiệm việc này

– Uh, anh đi công tác, công ty cử đi

– Cái này chạy lên trụ sở chính trên Lê Văn Sỹ hỏi dùm em nha! Ở đây em không ….

– Anh chi hỏi xem có bán không thôi, rồi mới mua sau. Hay là em hỏi dùm anh đi

Cô nhân viên định nhấc máy gọi, nhưng có khách hàng đến chuyển tiền. Cô pass qua một anh chàng tre trẻ trạc tuổi cô nhờ gọi điện lên trụ sở chính hỏi dùm. Anh này gọi và gác máy khoảng 5 lần thì mới thông dây được với bên kia. Anh ta gọi hỏi như mình là khách hàng, chắc là không hỏi cho mình nên giọng điệu nghe không mấy thiện cảm. Tôi đứng chờ nghe cũng biết là bên kia trả lời không được.

– Không có bán anh ơi, ra ngoài mua đi!

– Vậy à!

– Ra tiệm vàng mua, giá chênh lệch chút đỉnh à!

– Ok, cảm ơn!

Thế là xong ở SCB, tôi nghĩ: “Chà! cũng khó ăn đây!”. Định mua ở mỗi ngân hàng 200USD thì 3 chổ cũng được 600USD. Được bao nhiêu hay bao nhiêu, không xài nhiều thì để dành chứ tiền Việt mất giá quá.

Rồi chạy tiếp qua bên kia đường, đối diện eTown là ngân hàng Agribank chi nhánh An phú. Vừa mở cửa bước vào thì bị một em gái – ăn mặc như sinh viên – chặn lại:

– Anh ơi, anh ơi, lây số đi anh

Thì ra là phải bốc số, cũng hiện đại như lúc đi làm passport, nhưng mà cái máy có nhiều nút quá, một menu cho các lạo giao dịch, tôi chẳng biết chọ cái nào.

– Trời, nhiều quá chọn cái nào đây?

– Anh đến làm gì?

– Anh muốn mua đô!

Cô này chắc là nhân viên thực tập quá! Mày mò một hồi không biết sếp giao dịch của tôi là loại nào, cuối cùng chọn: “Giao dịch khác” :(. Máy in ra số 126. Trong đầu nghĩ: “chi nhánh ngân hàng thôi mà cũng ấn tượng, chịu đầu tư!”

– Anh ngôi ghế chờ!

Tôi chưa đến ghế chờ thì bảng hiện lên số 126 – bàn số 3.

– Tới rồi kìa em! bàn số 3!

– Bên đó kìa anh!

Cô nhân viên thứ hai của ngân hàng tiếp tôi:

– Anh cần gì anh?

– Em muốn mua đô, em có visa và vé máy bay rồi!

Cô này nhân vé và hỏi một người khác ở trong phòng, lớn tuổi hơn – trạc 40 tuổi – tên Châu, không mặc đồng phục như cô nhân viên kia mà diện một bộ áo dài màu nổi – chắc là sếp.

– Chị Châu ơi! anh này muốn mua đô!

Bà Châu  – nhân viên thứ ba của ngân hàng – vừa bước tới vừa nhìn tôi dò xét.

– Ảnh có visa và vé máy bay rồi – cô nhân viên nói thêm

– Đâu đưa xem! – giọng tò mò, bà Châu nói.

Vừa nhận quyển passport và vé máy bay của tôi, bà vừa hỏi thêm:

– Có giấy tờ gì nữa không?

– Dạ, em có quyết định cử đi công tác của công ty!

– Đâu?

– Em không mang theo, ví chỉ muốn hỏi thăm trước rồi mới mua sau!

Trong khi tôi nói thì hai người họ cùng nhau xem giấy tờ của tôi, họ lật tới lật lui, lật ngang lật dọc. Chắc là chưa thấy visa Mỹ bao giờ, cái vẻ tò mò lộ rỏ trên khuôn mặt hai người, đặc biệt là bà Châu.

– Em đi Mỹ làm gì?

– Dạ, đi công tác chị!

– Muôn mua bao nhiêu đô?

– khoảng 1000 chị.

– Em đi du lịch hay đi làm gì? – Bà Châu như người mộng du hỏi lại câu hỏi cũ

– Dạ, em đi công tác!

– Mà em đi làm gì? – pó tay

– Đi công tác,… là đi làm việc á chị! – Tôi hơi khó chịu trả lời.

Bà Châu không nói gì, đi về phía bàn mình, nhấc máy gọi … chắc là gọi hỏi người khác.

Tôi đứng chờ cũng hơi lâu, trong khi bà nói chuyện điện thoại xong thì quay sang nói chuyến với một nhân viên ở phòng khác đi tới. Thấy tôi sốt ruột, cô nhân viên thứ hai quay sang hỏi:

– Chị ơi! của anh này sao chị?

Rồi quay sang tôi: Anh ngồi đợi tí nha!

Trong lúc đó, một người khách lạ kê bên tôi, chỉ lên bảng tỉ giá điện tử nói: “Ở đây giá 16 mấy chứ mua ở ngoài là 19 á!”. Tôi ậm ừ: “uh, ngân hàng mà!”

Chờ một chút nữa thì bà Châu ngồi từ xa nói với lại tôi là: “em đi lên lầu 1, phòng giao dịch quốc tế, sẽ có người hướng dẫn em làm thủ tục mua”

Tôi đi lên lầu, ngân hàng này thuê một căn nhà làm văn phòng, đi lên không giống một ngân hàng chút nào, giống một công ty gia đình hơn: Lên lầu là có 2 hướng, không có một cái bảng để hay dấu hiệu gì cho tôi biết phòng nào là phòng nào, tôi rẽ phải vì thấy gần hơn. Tôi hơi anh nhân viên thứ 4:

– Anh cho hỏi có phải phòng giao dịch quốc tế ở đây hông anh?

– Bên kia, quẹo trái a’!

Tôi đi qua hướng bên trái, sang một phòng khác, chính xác hơn là cái hành lang với 2 cái bàn làm việc. Cô nhân viên ở gần tôi hơn, đứng lên đón khách, tôi lặp lại cái điệp khúc: “em có visa,….” với nhân viên thứ 5 của ngân hàng.

– Anh vô trong phòng trong đó á!

Cái phòng cách đó vài bước chân, trong phòng có 2 người, một già cỡ bà Châu lúc nãy, một non trẻ như mới ra trường. Người lớn tuổi hơn thì đang cặm cụi với một mớ giấy tờ, chẳng thèm để ý đến tôi, cô nhân viên trẻ hơn là người thứ 6 của Agribank nở nụ cười hỏi tôi:

– Anh cần gì ạ?

Tôi tiếp tục cái điệp khúc trong ngày: “anh muốn mua đô, anh có visa và vé máy bay rồi”

Cố bé chỉ sang người kia, tôi mang cái điệp khúc ấy hát cho người thứ 7:

– Em muốn mua đô ….

Bà kia chả hỏi thêm hay cầm xem như bà Châu, phán gọn một câu:

– Không có bán đâu em!

– Vậy à!

Tôi chán nản đi xuống gặp bà Châu:

– Chị ơi, em lên lầu rồi mà trên đó nói không có bán!

– Em lên phòng giao dich quốc tế á!

– Rồi chị, nhưng chi ở trên đó nói không có bán!

Bà Châu lại nhấc máy lên gọi một hồi, rồi nói với tôi:

– Em lên gặp rồi hả? Trên đó nói sao?

– Nói là không có bán – Tôi trả lời!

– À, vậy là không có bán!

– …

Tôi bỏ ra về, nói với hư không một câu nhưng đủ cho những người xung quanh nghe được:

– Cái ngân hàng này ngộ ghê! Làm ăn gì mà kỳ cục!

Tôi đânh quay về đón nhận sự “tử tế” của VCB: nộp passport, visa, CMND, vé máy bay, điền vào một cái form, ngồi chờ nửa tiếng rồi nhận 200USD với số tiền hơn 3.3 triệu trích từ tài khoản!

Slogan của Agribank là “Mang phồn thịnh đến với khách hàng” nên sửa lại thành “Mang sự thịnh nộ đến với khách hàng” sẽ đúng hơn!

Dẫu sao thì AGRIBANK đã nằm trong black list của tôi!

  1. Vo danh
    February 19, 2009 at 1:21 PM

    Lúc trước cũng từng đến Agribank này gởi tiền, bước vô gặp bảo vệ nói gởi tiền, bảo vệ chỉ vô quấy số mấy (quên mất bà), chạy tới thì chỉ sang quầy khác, mình kiên nhẫn đi qua quầy mới, lại bị chỉ ngược về quầy cũ.

    Mới sáng sớm mà bị điên lên, thấy mà ghét lại Techcombank gởi luôn cho khỏe. Đó là mình đi gởi tiền chứ không phải đổi tiền đấy nhá

  2. saigontre
    March 19, 2009 at 10:26 AM

    Mình thấy VCB và ACB làm “được” nhất. Được thôi, không hoàn toàn vừa ý đâu nhưng ở VN mà.
    Mấy hôm nay chạy trong bệnh viện thấy tình hình đỡ lắm rồi, nhưng vẫn có những con sâu làm sầu nồi canh. Mơ đến một ngày thái độ phục vụ các dịch vụ của VN được như… Thái.
    À, cho mình làm quen với mọi người nha, và mời mọi người đến nhà mình chơi nhé, http://saigontre.wordpress.com

  3. nguyenvanthang
    December 1, 2009 at 10:40 PM

    may e ngan hang duoc cai xinh, nuoi lay ..trung, nbgoai ra cung chang lam duoc gi. ngan hang …hanh ha nhan dan

  4. nguyenvanthang
    December 1, 2009 at 10:42 PM

    may e nay …”lam tinh” thi gioi. minh thay techcombank tuyet nhat

  5. GIATAM
    April 16, 2010 at 10:09 AM

    MÌNH HAY RA NGÂN HÀNG AGRIBANK GỬI TIỀN CHO THẰNG EM HỌC Ở HÀ NỘI. MÌNH GỬI Ở THỦ ĐỨC THÌ HẾT 22.000Đ MÀ CÓ LẦN MÌNH VÔ TÌNH ĐI NGANG QUA Q1 MÌNH VÀO NGÂN HÀNG AGRIBANK Q1 MÌNH GỬI HẾT CÓ 11.000Đ LÀ SAO CÁC BẠN SAO CÙNG 1 HỆ THỐNG NGÂN HÀNG LẠI CÓ GIÁ THU CHÊNH LỆC VẬY

  1. No trackbacks yet.
Comments are closed.
%d bloggers like this: